Phòng Trọ Ba Người - Part 7

Posted on at


Té ra Nhiệm không dọa. Ba ngày sau khi tuyên bố "tao sẽ cho tụi mày coi", Nhiệm cho Chuyên và Mẫn coi liền.
     Chuyên và Mẫn đang ngồi học bài trên gác, Nhiệm ở đâu chạy xộc vô, mặt mày hớt hơ hớt hải:
     - Chết rồi! Cứu tao, tụi mày ơi!
     - Gì vậy? - Chuyên trố mắt - Bị chó cắn hả?
     Nhiệm nhăn nhó:
     - Mày lúc nào cũng đùa được!
     - Tao hỏi thật chứ đùa gì! Nếu không bị chó rượt thì có gì phải hốt hoảng vậy?
     Nhiệm móc trong túi áo ra một tờ giấy đặt lên bàn:
     - Xem đây nè!
     Chuyên và Mẫn lập tức châu đầu lại đọc. Hóa ra đó là thư của em Thủy mới gởi cho Nhiệm.
     Thư viết: "Trước nay tôi luôn nghĩ anh là người đàng hoàng vì vậy tôi đã không ngại ngần khi nhận lời đi xem phim với anh. Không ngờ anh lại cả gan bịa đặt những chuyện tày trời về quan hệ giữa anh và tôi. Chỉ vì tình cờ mà tôi nghe được những điều anh bốc phét với bạn anh. Nhưng như vậy cũng đã quá đủ để vĩnh biệt một con người như anh!".
     Thư lèo tèo vài dòng nhưng lời lẽ cay đắng và quyết liệt. Nhiệm, cả Mẫn và Chuyên, hoàn toàn bất ngờ trước "biến cố" này.
     Mẫn ngó Nhiệm, tặc lưỡi:
     - Kiểu này thì nguy to!
     Nhiệm ỉu xìu:
     - Thật khổ! Mình nói chuyện với nhau trên này, chẳng hiểu sao em lại nghe được!
     Chuyên chép miệng:
     - Ban ngày ồn ào có thể không nghe, chứ buổi tối thì chắc nghe rõ, nhất là giọng mày lúc nào cũng oang oang.
     Mẫn nheo mắt:
     - Kệ, có vậy lần sau mày mới bỏ cái tật ba hoa.
     Nhiệm chắp hai tay:
     - Thôi, thôi, con lạy ông, con biết tội rồi! Cái quan trọng bây giờ không phải là hạch tội con mà là chỉ cho con cách gỡ bí đây nè!
     Khi nói câu đó, nét mặt của Nhiệm trông rất khổ sở, khác xa với vẻ lạc quan, lếu láo hàng ngày. Mẫn bật cười:
     - Sao hôm trước tụi tao nghe mày hướng dẫn muốn thành công trong tình yêu, phải...
     Nhiệm xua tay:
     - Chuyện đó cũ rồi, đừng nhắc nữa! Tao đang rối lên đây mà mày cứ cà khịa!
     Chuyên nãy giờ im lặng, bỗng hắng giọng hiến kế:
     - Theo tao thì mày phải gặp em để thanh minh chuyện này...
     Chuyên chưa nói dứt câu, Nhiệm đã lắc đầu:
     - Không được đâu!
     - Sao không được?
     - Không được là không được chứ sao! Vừa thấy mặt tao, em đã lỉnh đi chỗ khác, làm sao nói chuyện được!
     Chuyên liền đề nghị:
     - Không gặp được thì viết thư.
     Nhiệm gật gù:
     - Ừ, viết thư thì may ra. Nhưng viết gì bây giờ?
     Mẫn vọt miệng:
     - Thì trích thơ Nguyễn Bính.
     Nhiệm lườm Mẫn:
     - Không chơi chọc quê nghen mày!
     Chuyên lấy vẻ nghiệm nghị, nói:
     - Mày dỏng tay lên mà nghe cho kỹ nè. Mày phải viết thư cho em, nói rằng những điều mày bốc phét đó là "đùa cho vui"...
     Nhiệm phản đối:
     - Không ổn rồi! Em sẽ bảo thiếu gì chuyện không đùa mà đi đùa lỗ mãng vậy!
     Chuyên giải thích:
     - Mày đừng lọ Tao đã dự kiến chuyện đó rồi. Trong thư mày sẽ nói rằng lối đùa tếu của mày quả có lỗ mãng thật, mày thề sẽ không bao giờ dại dột ăn nói như vậy nữa, nhưng mày cũng nói thêm sở dĩ mày phát ngôn như vậy cũng chỉ vì mày quá yêu em, mày muốn biến những ước mơ đó thành hiện thực cho lẹ bằng con đường... ba hoa. Thành ra mày quả có lỗi với em thực nhưng xét cho cùng, khuyết điểm đó xuất phát từ động cơ... đúng đắn.
     Nhiệm gật gù, mắt sáng rỡ:
     - Hay lắm! Tao không ngờ đầu óc chậm chạp của mày đôi lúc cũng sáng suốt gớm!
     Chuyên cười hề hề, triết lý:
     - Trong tình yêu cũng như trong bàn cờ, kẻ ngoài cuộc bao giờ cũng sáng suốt hơn người trong cuộc.
     Nhiệm nói, giọng dứt khoát:
     - Được rồi, tao sẽ viết theo gợi ý của mày.
     Mẫn bổ sung ý kiến:
     - Theo tao, mày nên gởi kèm cho em cuộn băng nhạc có bài "Take a chance on me". "Hãy cho anh một cơ hội!", nghe bài này, em sẽ xúc động "tha tội" cho mày liền!
     Nhiệm reo lên:
     - Lại thêm một sáng kiến độc đáo. Tao sẽ gởi.
     Rồi anh chép miệng, khen:
     - Ngày hôm nay tao mới vỡ lẽ ra tụi mày là những thằng bạn tốt.
     Chuyên hừ mũi:
     - Tốt lâu rồi mày!
     - Nhưng hôm nay thì cái tốt đó mới hiện ra lồ lộ. Không có tụi mày tham mưu, chắc tao chết quá!
     Mẫn đía:
     - Mày chết là em Thủy chết theo liền.
     Nhiệm gục gặc đầu:
     - Cũng có thể lắm!
     Sau khi tuyên bố một câu hách xì hằng, Nhiệm đứng dậy đi thay áo rồi vội vã ngồi vào bàn viết. Lật cuốn tập ra, xé tờ giấy một cái "rẹt", Nhiệm bắt đầu hí hoáy lá thư tình đầy màu sắc tự kiểm của mình.
     Trong khi đó thì Chuyên rút một lá thư khác ra khoe Mẫn.
     - Cho mày xem nè! - Chuyên nháy mắt.
     - Gì vậy?
     - Thì thư.
     - Thư gia đình mới gởi lên hả?
     Chuyên huých vai Mẫn:
     - Mày cù lần quá! Thư gia đình thì tao khoe mày làm gì! Đây là thư tình!
     Mẫn trố mắt:
     - Thư tình?
     Chuyên ưỡn ngực:
     - Chứ sao! Bộ mày tưởng chỉ thằng Nhiệm mới có thư tình hả?
     Mẫn hào hứng hẳn lên:
     - Em nào gởi cho mày vậy?
     - Thì còn ai nữa ngoài em Sương.
     Mẫn xuýt xoa:
     - Hết sẩy hén! Em nói gì vậy?
     Thấy Mẫn cứ hỏi lòng vòng, Chuyên cau mặt, gắt:
     - Tao đưa thư thì mày đọc đi! Hỏi, hỏi hoài!
     - Tại tật tao vậy!
     Mẫn nhe răng cười và cuối xuống mở thư ra đọc.
     Thư Sương viết cho Chuyên chẳng có gì "ác liệt" lắm, chỉ toàn chuyện mượn sách mượn vở. Đọc xong, Mẫn thất vọng ra mặt:
     - Cái này đâu phải là thư tình!
     Chuyên cãi:
     - Thư tình chính cống chứ gì nữa!
     Mẫn lắc đầu:
     - Thư tình gì chẳng có lấy một chữ "yêu", cũng chẳng có một "pha" hẹn hò nào hấp dẫn.
     Chuyên khịt mũi:
     - Mày ngốc lắm! Đâu phải viết mấy chuyện đó vào đây thì mới là thư tình! Ăn thua là chỗ giọng điệu. Đây nè, mày xem câu này có "trữ tình" không nào: "Nếu thứ sáu này anh vẫn không đem cuốn sách đó đến thì tôi nghỉ chơi anh ra luôn..."
     Mẫn giương mắt ếch:
     - "Trữ tình" chỗ nào đâu?
     Vẻ khờ khạo của Mẫn khiến Chuyên phát chán. Anh nhăn nhó:
     - Nói chuyện tình yêu với đứa cù lần như mày tao mệt quá! Cái câu trữ tình êm ái như vậy mà mày không "cảm thụ" được kể cũng lạ. Đây nè, cái từ "nghỉ chơi" nhõng nhẽo này thường con người ta chỉ dùng trong hai trường hợp thôi, hoặc là bọn con nít nói với nhau hoặc là hai người yêu nói với nhau...
     Mẫn gật gù:
     - Vậy là tao hiểu rồi. Trường hợp của mày với em Sương thì dứt khoát không phải là trẻ con rồi...
     Chuyên rung đùi:
     - Chứ gì nữa!
     Mẫn tò mò:
     - Nhưng yêu em sao mày lại "xù"?
     Chuyên giật mình:
     - Tao "xù" gì đâu?
     - Thì cái vụ sách đó! Em chẳng trách mày thất hứa là gì!
     Chuyên thở ra:
     - €, cái vụ đó là do tao ẩu. Em bảo là em đang tìm đọc cuốn "Những vì sao", em hỏi tao có không. Tao bộp chộp trả lời có. Về nhà soát lại thì hóa ra không phải. Tao chỉ có cuốn "Dưới những vì sao" của Cronin, còn cuốn em nói là cuốn "Những vì sao" của Daulet -- Chuyên gãi cổ, than thở - Mấy bữa nay tao lùng khắp các hiệu sách nhưng vẫn chưa tìm ra cuốn đó.
     Mẫn nhíu mày:
     - Cuốn "Những vì sao" hả?
     Chuyên thấp thỏm:
     - Ừ, mày thấy ở đâu không?
     Mẫn cắn môi:
     - Hình như Thu Thảo có cuốn này.
     - Thu Thảo nào? Con bé mày dạy kèm đó hả?
     - Ừ, để tao hỏi coi!
     - Hỏi lẹ lẹ đi! Thứ sáu này tao phải "nộp" cho em rồi!
     Thấy vẻ mặt lo lắng, bồn chồn của Chuyên, Mẫn phì cười:
     - Hết thằng Nhiệm tới mày! Yêu iếc gì mà y như ngồi trên đống lửa!
     Chuyên cười tươi:
     - Ngồi trên lửa ấm lắm nghen mày!
     Đúng lúc đó, Nhiệm kêu giật giọng:
     - Xong rồi! Tụi mày xem lại giùm tao chút, coi thử có cần thêm bớt gì không!
     Chuyên và Mẫn châu đầu vô lá thư. Xem xong, Chuyên phán:
     - Tốt lắm! Khỏi cần thêm bớt gì nữa!
     Nhiệm xoa xoa tay:
     - Ổn rồi phải không? Tao gởi à!
     Chuyên tặc lưỡi:
     - Nhưng mà... nhưng mà...
     Nhiệm sốt ruột:
     - Còn nhưng nhị gì nữa! Sao khi nãy mày bảo tốt!
     - Nội dung thì tốt rồi, nhưng về hình thức tao thấy chưa được. Thư cho em mà mày viết trên giấy nhếch nhác quá!
     - Nhếch nhác gì đâu! Giấy trắng tao xé trong tập đàng hoàng!
     - Xé là không được rồi! Phải lấy kéo cắt cho nó thẳng thớm, phẳng phiu. Tụi con gái chỉ cần nhìn vào tờ giấy là chúng biết ngay tình cảm của mày ngay ngắn hay luộm thuộm rồi...
     Nhiệm là vua ba hoa, một con người luôn luôn thuyết giáo về những bí mật của tình yêu. Thế mà khi "lâm trận", gặp trục trặc, lại nhũn như con chi chi. Chuyên nói đến đâu, anh "tiếp thu" đến đó:
     - Mày nói chí lý. Tao sẽ kiếm một tờ giấy khác.
     Miệng nói tay làm, Nhiệm vớ lấy cái kéo và lại lật tập ra.
     - Làm gì nôn nóng vậy? - Mẫn chọc.
     Nhiệm nhún vai:
     - Tính tao vậy. Làm gì là làm liền. Vả lại...
     - Vả lại sao?
     - Vả lại... nếu không kịp thời "giải đáp thắc mắc" cho em, lỡ em "kết" một thằng chết tiệt nào đó thì khốn.
     Chuyên trề môi:
     - Mày đánh giá em Thủy thấp quá!
     Nhiệm tỉnh khô:
     - Thì thấp chứ sao! Em chả ở tầng dưới, mình ở tầng trên là gì!
     Chuyên lắc đầu:
     - Ăn nói như mày, em đòi "nghỉ chơi" là phải!
     Nhiệm giãy nảy:
     - Đừng trù ẻo, mày! Em đòi nghỉ chơi hồi nào! Đó là em chỉ dọa thôi!
     - Dọa mà mày xanh mét mặt mày?
     Nhiệm chống chế:
     - Mặt tao lúc nào chẳng... xanh. Tại cái màu da nó vậy. Mà thôi, tao sắp sửa gởi thư "cầu hòa", tụi mày đừng có nói gỡ nữa!
     Lá thư "cầu hoà" của Nhiệm có kết quả nhanh chóng không ngờ. Thư gởi hôm trước, hôm sau Chuyên và Mẫn đã thấy Nhiệm tươi hơn hớn. Buổi trưa đi học về, mới ló mặt vô khỏi cửa, Nhiệm đã triển lãm một nụ cười rộng tới mang tai.
     - Sao, xong rồi hả? - Mẫn hỏi.
     Nhiệm vung tay trong không khí:
     - Xong ngay!
     - Mày gặp em hồi nào?
     - Mới khi nãy.
     - Thư đâu?
     - Thư gì?
     - Thư trả lời của em!
     Nhiệm lắc đầu:
     - Em đâu có viết thư trả lời.
     Chuyên tỏ vẻ nghi ngờ:
     - Vậy sao mày biết "xong ngay"?
     Nhiệm nhướng mắt:
     - Sao không biết? Em không trả lời thư nhưng mà em cười. Mấy hôm nay em đâu có thèm cười với tao.
     - Nhưng vừa rồi thì cười?
     - Ừ, cười... thân ái.
     Chuyên gật gù:
     - Vậy là tốt. Cười có nghĩa là chịu tha tội cho mày.
     Nhiệm khoe:
     - Không những cười mà em còn nói chuyện nữa.
     - Em nói sao?
     - Em bảo là khi nghe tao ba hoa vền em, em giận ghê gớm. Nhưng khi đọc thư tao, tự nhiên em cảm thấy thương tao khủng khiếp. Thương gì đâu!
     - Lại xạo đi!
     - Thật.
     - Làm gì có chuyện em nói thương mày!
     Nhiệm khịt mũi:
     - Thật ra em không nói "thương". Em nói là em "thông cảm" tao hơn! - Và Nhiệm tự động bình luận - Nhưng "thông cảm" thì cũng như "thương"!
     Mẫn phản đối:
     - Thông cảm là thông cảm, thương là thương! Hai cái đó làm sao giống nhau được?
     Nhiệm dứt khoát:
     - Giống nhau y hệt! Bằng chứng là sau khi em nói "thông cảm", tao rủ em cuối tuần này đi Bình Quới chơi, em nhận lời liền.
     Mẫn trố mắt:
     - Chà, còn cái vụ đó nữa! Vậy thì mày phải đãi anh em một chầu gì đó để mừng... thắng lợi chứ?
     Nhiệm tỏ ra rộng rãi:
     - Nhất định rồi! Tao sẽ bao tụi mày uống... trà đá.
     - Dẹp mày đi!
     Nhiệm cười:
     - Trà đá mà chê! Xi-rô "Văn Mẫn" được không?
     Mẫn nhăn mặt:
     - Giỡn hoài!
     - Vậy thì một chầu hủ tiếu Nam Vang?
     Mẫn cười toe:
     - Ít ra phải vậy chứ!
     Nói là làm liền, sáng sớm hôm sau, trước khi đem tập đến lớp, Nhiệm dẫn Chuyên và Mẫn đi ăn hủ tiếu đàng hoàng, mỗi người còn được thêm một ly cà phê sữa và một điếu thuốc thơm. Mẫn vừa nhấm nháp cà phê vừa rút ra kết luận: tình yêu đúng là có nhiều mặt "tích cực", mà "tích cực" nhất trong những cái "tích cực" là nó biến người đang yêu trở nên hào phóng và tốt bụng hết biết.
     Và dù anh vẫn đang trong tình trạng... cô đơn chiếc bóng, nhưng nhờ ở chung một nhà với hai kẻ đang yêu nên cũng được hưởng ít nhiều... lợi lộc: hôm trước được Chuyên dẫn đi ăn phở, đến nay lại được Nhiệm bao đi ăn hủ tiếu. Khoái thật!
     Nhưng Mẫn không phải là loại người nhắm mắt "ăn theo" vô tội vạ. Từ khi hai người bạn thân thiết của mình dấn thân vào con đường tình cảm đầy "ổ gà", Mẫn đã đóng góp không ít... nước bọt vào quá trình củng cố mối tình mới chớm nở của Chuyên và Nhiệm.
     Dạo này, mỗi tối, sau khi ôn tập bài vở xong xuôi và nằm nghe vài đoạn nhạc, bao giờ Chuyên và Nhiệm cũng bắt đầu "chương trình trò chuyện đêm khuya" bằng những cụm từ quen thuộc "Sương của tao hôm nay..." hoặc "Hồi chiều Thủy nói...". Chương trình đặc biệt này một khi đã phát thì không tài nào dừng lại được. Hai tên Roméo cứ thủ thỉ suốt đêm không biết chán.
     Những lúc ấy, Mẫn thường quấn chăn tận cằm, lăn vào một góc nằm nghe, thỉnh thoảng chêm một vài câu châm chọc.
     Sau nhiều đêm nằm nghe "đài", Mẫn ngạc nhiên phát hiện ra rằng, lúc mới bắt đầu đi vào con đường lầy lội của ái tình, hai tên Chuyên và Nhiệm chế giễu, châm biếm nhau bao nhiêu thì bây giờ khi ai đã yên phận nấy, cả hai lại có vẻ gắn bó, đoàn kết với nhau bấy nhiêu, nhất là những khi tên này nhờ tên kia "gỡ rối tơ lòng" hộ mình.
     Nhưng "tơ lòng" của Nhiệm cũng như của Chuyên là một thứ... tơ tổng hợp, được dệt bởi nhiều loại nguyên liệu có chất lượng khác nhau nên lắm lúc càng gỡ càng rối. Cho đến khi tên này hay ra chính sự "mách nước" của tên kia là nguyên nhân khiến cho "tơ lòng" của mình rối nùi lên thì cả hai bắt đầu trách nhau tối mày tối mặt:
     - Mày là cái đồ ăn hại!
     - Ăn hại sao mày còn hỏi ý kiến tao?
     - Tưởng sao! Tao làm theo lời mày, em không thèm nhìn tao lấy một cái, báo hại tao phải năn nỉ đến gãy lưỡi!
     - Cái đó là tại mày!
     - Tại mày thì có!
     - Ừ thì tại tao! Nhưng hôm trước đứa nào xúi dại tao đến chỗ hẹn trễ để em hiểu "giá trị của sự chờ đợi", khiến em nổi đóa cho tao "leo cây" dài dài?
     - Thì tao xúi. Nhưng tại mày không biết cách làm.
     - Hừ, cách làm! Mày chỉ toàn xúi bậy!
     Những lúc đó, sau khi bày tỏ sự bất tín nhiệm và mạt sát "quân sư" của mình hết lời, Chuyên và Nhiệm thường quay sang cầu cứu kẻ ngoại đạo là Mẫn. Tự dưng thấy uy tín của mình được tôn lên trước sự hục hặc của hai kẻ si tình đang đau khổ, Mẫn không hẹp hòi gì mà không ban cho vài lời khuyên... đạo lý chung chung.
     Mặc dù cóc biết gì về những biến chuyển tâm lý trong tình yêu, nhưng nhờ xem phim ảnh và sách báo, cộng với những suy luận nửa khoa học nửa cảm tính, Mẫn cũng trịnh trọng hắng giọng và "phán" một cách hào hứng và đầy uy quyền:
     - Theo tao, trong trường hợp này, phải tính đến các khía cạnh phức tạp của vấn đề...
     Thật ra vấn đề chẳng có gì là phức tạp nhưng vì Mẫn đã bắt buộc "phải tính đến những khía cạnh phức tạp của vấn đề" nên vấn đề đâm ra phức tạp hẳn lên khiến người trong cuộc cuống cuồng.
     Đôi khi Mẫn còn "chỉ đạo" rối rắm thêm nữa:
     - Em nói vậy nhưng chưa chắc em đã nghĩ vậy mà dù có nghĩ vậy chưa chắc em đã làm vậy, nhưng một khi đã nói vậy rồi...
     Nói lan man một hồi, Mẫn cũng chẳng biết mình "nói vậy" là nói gì, vả lại sau khi "vậy, vậy" vài lần, chẳng biết "vậy" thêm gì nữa, Mẫn liền sì tốp. Trong khi đó thì Chuyên và Nhiệm cứ đực mặt ra không biết nên rút từ trong những "phân tích triết lý" cao siêu và sâu sắc của Mẫn những kết luận cụ thể gì cho mối tình của mình.
     Nhưng cả hai đều có vẻ bằng lòng, vì dù sao những lời khuyên lung tung của Mẫn cũng tỏ ra ít nguy hiểm hơn những sự "mách nước" cụ thể mà một khi vội vã áp dụng có thể đưa đến những hậu quả báo đời.
     Tuy nhiên, không phải lúc nào "thầy đui" Mẫn cũng khoái... chung chung. Thỉnh thoảng, gặp những "ca" trục trặc đơn giản, dễ giải quyết nhưng vì Chuyên và Nhiệm đang mang căn bệnh "quáng gà" của người đang yêu nên không nhìn ra, Mẫn liền chộp thời cơ đưa ra những lời khuyên cụ thể và tài tình và những lời khuyên đó bao giờ cũng đem lại những kết quả đáng giá khiến các chầu phở và hủ tiếu "đền ơn đáp nghĩa" cứ tăng dần theo năm tháng.
     Một cách tự nhiên, càng ngày Mẫn càng cảm thấy gắn bó với chuyện tình của Chuyên và Nhiệm.



About the author

thnh-1597

Just a dream....

Subscribe 1205
160