Hạnh phúc của mẹ là có con bên đời

Posted on at


Cuộc đời của mẹ là một chuỗi dài bất hạnh, mọi thứ tưởng chừng như chỉ có thế, nỗi đau và nước mắt, không một tiếng cười, không một niềm vui. Mẹ cứ nghĩ, tiếp cuối quãng thời gian của đời mình vậy là hết, không hi vọng có chút ánh sáng nào chiếu rọi. Nhưng mây đen rồi sẽ tan biến, khoảng trống rồi cũng được lấp đầy. Vào một ngày nào đó con người ta cũng tìm được hạnh phúc cho chính mình, dù nó có xa lắm hay phải đợi chờ bao nhiêu..thì rồi cũng sẽ đến.

 

Và ngày đó chính là ngày mẹ được nghe tiếng khóc chào đời của con, là ngày mà mẹ cảm nhận được hạnh phúc là như thế nào. Khoảng khắc đó, cái khoảng khắc mà tim mẹ như ngừng đập, thời gian như ngừng chảy, trong con mê man mẹ nhận rõ khuôn mặt của con bé bỏng đáng yêu nhường nào. Điều ấy luôn khiến cho mẹ chỉ muốn che chở, bảo vệ con mãi. Con, là thiên thần của đời mẹ, là ánh sáng ấm áp chạm vào cuộc sống của mẹ. Con làm mẹ cười, con làm mẹ hạnh phúc. Dù những điều đó có giản đơn nhỏ bé nhất.

 

Mỗi ngày trôi qua, dù khó khăn hay cực khổ, chỉ cần có con bên cạnh, chỉ được nghe tiếng cười của con, thì đã đủ xóa tan bao muộn phiền, mệt nhọc trong mẹ. Con biết không, từ khi con xuất hiện, con đã làm thay đổi mọi suy nghĩ của mẹ. Cứ như một phép màu vậy, con khiến mẹ nghị lực hơn, bởi mẹ biết còn một cô con gái bé bỏng đang chờ mẹ. Con khiến mẹ kiên cường hơn, bởi mẹ muốn bảo vệ con trên từng bước đi vào đời. Và con khiến mẹ hơn bao giờ hết muốn được sống, bởi mẹ rõ mẹ yêu con và cần con đến nhường nào.

 

Thiếu con, coi như mẹ mất tất cả, tình yêu và sự sống. Có con, coi như mẹ có tất cả, niềm vui và hạnh phúc. Yêu lắm, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt long lanh, lúc nào cũng nói nhớ mẹ, rồi lại nước mắt ngắn nước mắt dài mỗi khi mẹ ốm nặng. Nhưng con yêu à, lúc con như thế càng làm cho tình yêu của mẹ dành cho con ngày càng lớn như chưa bao giờ ngừng chảy mà thôi.

 

Con sinh ra trong một gia đình thiếu túng, cơm chẳng đủ no, áo chẳng đủ mặc. Vì thế con gái của mẹ đâu có bao giờ được ăn những vật ngon của lạ, được khoác những chiếc áo sang trọng lên người, chỉ những điều ấy thôi đã làm mẹ không thôi xót xa trong lòng. Lắm lúc mẹ cũng từng nghĩ, liệu con tồn tại trong gia đình này có là bất hạnh, những lại nhanh chóng xóa tan ý nghĩ tồi tệ ấy ra khỏi đầu. 

 

Bởi phải chăng vì nghèo, vì con thiếu thốn nhiều thứ, mà bao giờ mẹ cũng muốn bù đắp cho con. Tất cả những gì mẹ có thể làm, đưa đón con đi học dù công việc của mẹ có bận bịu bao nhiêu, cố gắng để có thể làm đủ tiền đóng học phí cho con và bồi bổ con những món ăn ngon vào cuối tuần. 

 

Mẹ không muốn con khóc vì bất cứ chuyện gì. Chỉ mong con hạnh phúc, cho dù mẹ có phải đánh đổi bao nhiêu. Con lớn lên trong tình yêu của mẹ và trong sự khó khăn, nên thân hình con lúc nào cũng gầy guộc đáng thương. Thấy con đi học, một bước vào đời, có bạn có bè, có thầy cô. Lúc nào về nhà cũng tươi cười khoe mẹ những điểm chín điểm mười, những chuyện vui ở lớp. Con vui một, mẹ vui mười. Nhìn con chăm ngoan học giỏi mẹ nở mày nở mặt biết bao,đi đâu cũng nghe người ta tấm tắc khen con, mẹ tự hào lắm.

 

Đó là những ngày tháng ấm áp của mẹ con mình, nhưng khi mùa đông đến, mẹ lại lo lắng bội phần, lo về cái giá rét mà mùa đông đem tới, làm sao có đủ tiền để mua những chiếc áo ấm cho con và cả cơn sốt của những ngày giao mùa nữa. Nhìn bạn bè con, đứa nào cũng có áo mới mà con của mẹ thì chỉ có mỗi chiếc áo mỏng manh cũ kĩ. Con buồn, mẹ cũng buồn nhiều lắm. Bởi thế, mẹ luôn ghét mùa đông và mong nó trôi qua thật nhanh. Vì nó làm con mẹ buồn.

 

Nhưng chuyện gì qua thì cũng sẽ qua, đến rồi cũng sẽ đến. Mẹ không thể đi với con đến cuối chặng đường, mẹ không thể bảo vệ con mãi trên chuyến xe cuộc sống. Nhưng mẹ sẽ luôn dõi theo con, sẽ luôn ủng hộ những việc con lựa chọn. Sau này, dù mẹ có già yếu, thì hãy nhớ rằng phải sống thật tốt và mặc con có là người tốt hay xấu thì tình yêu của mẹ đối với con cũng không phai nhòa.


About the author

thaokoi

thay đổi tên

Subscribe 0
160