............

Posted on at


Không ai dùng một nụ cười để làm thước đo cho một tình
yêu, một hạnh phúc. Cũng chẳng ai biết mình sẽ sống
được bao lâu trên cõi đời này, để nói thêm những ngày
tháng yêu thương với người mình mong muốn, trước khi
nhận ra rằng quá muộn.
Chẳng ai cứ đi mãi một con đường dài thật dài như thế,
để rồi nhìn vào cuộc đời mình thấy chỉ toàn là đắng cay
rớt xuống bờ vai từ khi nào…
Có những tình yêu chỉ toàn là nước mắt. Là anh yêu em
nhiều mà chẳng biết làm gì cho em, là anh cần em hơn
nghĩa của một tình yêu bình thường khác…
… Bởi có ai biết bắt đầu một đoạn đường là ngọt ngào và
kết thúc là những nỗi đau kia chứ. Bởi có ai đã từng chấp
nhận làm người ngoài lề như chỉ để yêu em vậy đấy. Mong
em cười để anh cố gượng mình mà sống, mong em đừng
khóc để làm lòng anh đau hơn. Mong em một ngày kia sẽ
có một gia đình, sẽ sinh một cô con gái bé bỏng thật xinh
đẹp như em.
Mong em sẽ có một người chồng luôn biết cách lo lắng,
luôn biết nghe tâm hồn của người vợ đang thuộc về mình,
luôn biết cách quan tâm dịu dàng và chia sẻ đầy sâu sắc.
Sẽ là sự giả dối để nói rằng anh thực sự vui, sẽ là những
nụ cười nhẹ nhàng nhưng trong tim đầy chua chát. Bởi có
ai thấy người mình thương yêu đang hạnh phúc với ai đó
mà không đau, bởi con tim này từ bao giờ đã khóc nhiều
đêm như vậy. Chọn một cuộc đời không phải là tìm một bờ
vai nào đó không yêu thương để dựa dẫm, để nương tựa
và tự ngộ nhận đó là bờ bến của thương yêu.
Em biết không? Anh đã thử đến với một vài người, anh đã
cố dùng lòng chân thành và quan tâm họ như em. Thế
nhưng anh xin lỗi họ vì anh không thể làm gì hơn là chọn
cách ra đi khỏi những nơi chốn ấy, cầu mong họ sẽ không
ghét anh, cầu mong họ sẽ cảm thông cho anh, cầu mong
họ hiểu là anh chưa làm gì cho họ tổn thương cả, cầu
mong với chỉ một vài cái nắm tay, một chiếc ôm chia ly
cũng gọi là làm lòng họ cảm thấy ấm cúng lắm. Rồi cuộc
đời nhân từ sẽ biết cách dựng xây, rồi một ngày họ sẽ cảm
ơn anh vì anh đã cố không đến gần họ hơn và làm họ đau
nhói. Vì hạnh phúc đâu đó cũng một lần là vị khách qua
đường nhưng có một vài thói quen xấu. Vì hạnh phúc hay
dày vò tâm trạng mới chịu hiểu rằng đâu đó có yêu
thương.
Anh yêu em…
Đã bao nhiêu lần anh đã nói như vậy. Có lẽ em còn buồn
và hụt hẫng vì những đoạn đường chông gai mới vừa trải
qua. Anh cũng đã vất vả lắm mới có thể mang em quay về,
mệt nhọc và lo âu lắm những đêm em chẳng thể nào chợp
mắt ngủ ngon. Có những đắng cay hiểu con người hơn
chính họ, có những nghẹn ngào mới biết ở cạnh mình con
ai. Em có thể nói anh dừng lại, có thể bảo anh đừng cố đi
thêm nữa, có thể bảo anh quên em đi mãi mãi nhưng anh
thì không thể nào làm được. Nhiều năm nay anh đã quen
sống với cách nhớ đến em, anh đã quen nằm mơ thấy em
trong từng giấc ngủ, đã quen với hình ảnh em trong mọi
ngóc ngách của trái tim. Làm ơn đừng bắt anh như vậy.
Anh thật sự cần em.
Hôm nay ai đó có thể rất vui, ai đó có thể rất ngọt ngào
vì một thanh kẹo nào đó. Những bàn tay nắm những bàn
tay rất chặt, em có thể được ai đó gửi tặng một bó hoa
hồng, một chiếc hộp hình trái tim, một lá thư, một vài
bút tích ghi từng lời ngỏ yêu thương. Chỉ riêng anh vẫn
chọn cách ngồi một mình, và vẫn những cảm xúc một mình
nhắc về em thôi em ạ.
Không biết có thể đủ sức theo em bao nhiêu nữa đoạn
đường, không biết anh có được bao nhiêu trí nhớ nữa để
khắc ghi thêm tên em vào cuộc đời. Không biết anh còn đủ
niềm tin và hi vọng không khi hai đứa mình cứ nhìn nhau
như vậy, không biết em có thương anh hơn ngày hôm qua
và yêu anh hơn một thứ tình cảm giận hờn nào đó. Mong
chờ, và anh chỉ mong chờ em thôi.
Em không cần phải quan tâm anh sống thế nào, em không
cần phải biết đời anh rồi sẽ sao. Anh chỉ cần em sống chứa
chan nụ cười, anh chỉ cần em luôn hạnh phúc dù điều đó
chẳng bao giờ có anh. Anh chỉ cần em là em có trái tim
biết rung động, anh chỉ cần em luôn hiểu rằng mình
không nên ngã quị và đau thêm một lần nào nữa. Bởi vì
anh sẽ không chịu nổi khi nhìn từng giọt nước mắt em rơi
đi như thế. Anh yêu em.
Giữa bao nhiêu con đường dù gai góc, dù mặn nồng hay
đơn giản là thầm lặng thôi. Ngày mai vẫn giống như triệu
ngày mai và em yêu của anh luôn còn đó. Anh sẽ cố gắng
đi hết quãng đường một trăm năm để sống vì từng biết có
em luôn tồn tại. Sẻ thở từng hơi thở yếu ớt thay cho em,
sẽ gánh từng nợ lần cay đắng thay cho em, sẽ đau thay
cho em giảm bớt cồn cào lại, sẽ yêu cả bầu trời mà em
vẫn đang giữ. Là tình yêu không biên giới, là xúc cảm
chẳng có lời, là những gì anh nói hôm nay và trước đó.
Anh yêu em.
Ngày hôm nay không hoa hồng, không bánh kẹo, không cái
nắm tay, không chiếc ôm, không một nụ hôn nào cả. Thật
lòng anh cũng buồn lắm, nhưng anh cũng đã quen với
những cảm giác ấy mất rồi em ạ. Chờ em bình yên trở lại,
chờ em xác nhận một đoạn đường có anh bên cạnh, chờ
em sẽ vui hơn. Nếu chẳng bao giờ còn ngày đó nữa anh
vẫn cầu mong em có được một hạnh phúc. Và hãy luôn nhớ
rằng có một người luôn yêu em như anh…



About the author

160