Chồng ơi, nhà này không phải cái nhà trọ

Posted on at


Chắc được khoảng 1 năm chồng chăm chỉ về nhà ăm cơm, nấu nướng cùng với vợ. 1 năm đó, em có cảm giác hạnh phúc, được làm vợ, được lo những bữa cơm ngon cho chồng. Chồng không thể hiểu, em vui thế nào khi chồng nhắn tin ‘tối nay anh thèm ăn cá chép om dưa, vợ làm nhé’. Với những ông chồng, chuyện đó có thể là bình thường nhưng với một người vợ yêu chồng như em, điều đó vô cùng quý giá.

Hơn 1 năm làm vợ chồng son, em đã cảm nhận được niềm vui, sự hạnh phúc. Chẳng có người vợ nào lại không thấy tự hào khi được chồng mình khen ngợi, tin tưởng và yêu thương. Mỗi lần chờ chồng về, nhâm nhi bữa cơm, rồi ngồi ăn cùng vợ, em thấy thích lắm. Chỉ cần thế thôi, vợ chồng mình đã quá hạnh phúc rồi…

Nhưng, hơn 1 năm sau đó, anh bắt đầu thay đổi. Chồng có công việc mới mà tối nào em cũng thấy anh đi về muộn. Có hôm anh báo là về ăn cơm, để vợ chuẩn bị cho món này món kia, em vui mừng khôn xiết. Vì lâu rồi vợ chồng mới có bữa cơm cùng nhau. Em cảm thấy thích thú khi được trổ tài nấu ăn cho chồng và được chồng khen. Nhưng đùng một cái, chồng lại gọi về và nói, ‘nay anh bận đi tiếp khách, hẹn vợ mai nhé. Vợ ăn cơm trước đi, không phải phần hay đợi anh đâu’. Phần hay đợi gì anh chứ, em làm sao mà đợi anh được, em đói gần chết sau lúc nấu ăn xong nhưng chẳng dám gắp một miếng vì còn đợi chồng về. Giờ thì em phải ngồi một mình, ăn cơm một mình. Nhiều khi tủi thân muốn khóc.

Chồng ơi, nhà này không phải cái nhà trọ - 1

Nhưng, hơn 1 năm sau đó, anh bắt đầu thay đổi. Chồng có công việc mới mà tối nào em cũng thấy anh đi về muộn. (ảnh minh họa)

Anh đưa tiền cho em hàng tháng nhiều hơn trước, anh cũng chịu khó mua đồ sắm sửa nhà cửa, chịu khó mua quà cho vợ nhưng càng ngày những bữa cơm vắng nhà càng nhiều. Em cảm thấy buồn vô cùng, cảm thấy thiếu thốn tình cảm của chồng. Mỗi tối, gắp một miếng cơm bỏ lên miệng mà em rơi nước mắt, không muốn ăn uống gì.

Có hôm hí hửng đi chợ mua đồ ăn định làm chồng bất ngờ vì chồng đã hứa, tôi nay về nhà ăn cơm thế mà đùng cái, chồng lại báo có việc bận. Công to việc lớn gì thì chồng cũng phải nghĩ đến vợ chứ…

Chồng chạy qua đón vợ vội vội vàng vàng nếu như có hứa với vợ rồi lại bảo, anh phải chạy qua chỗ sếp ngay vì đang có việc gấp. Lòng vợ buồn vô cùng. Không thiết gì, vợ ra ngoài ăn tạm bát phở cho đỡ đối. Cứ như thế, vợ sút cân mà chồng cũng không hay. Chồng chăm làm, kiếm tiền, bảo lo cho vợ con, lo cho vợ khi vợ đang mang bầu nhưng mà vợ mang bầu chồng cũng không ở nhà thì thử hỏi, làm sao vợ có thể vui được.

Tối đến, hơn 10 giờ chồng mới về, một tuần phải mấy trận như vậy. Vợ hỏi thì chồng không nói, chỉ lăn ra và ngủ. Chồng ca cẩm linh tinh vì rượu, sáng hôm sau dậy không biết gì, bảo tối qua mấy giờ chồng về cũng không nhớ. Rồi chồng lại ăn vội bữa sáng vợ chuẩn bị chu đáo không một câu khen, rồi chạy đi làm ngay lập tức…

Chồng ơi, nhà này không phải cái nhà trọ - 2

Tối đến, hơn 10 giờ chồng mới về, một tuần phải mấy trận như vậy. Vợ hỏi thì chồng không nói, chỉ lăn ra và ngủ. (ảnh minh họa)

Tối ngủ, chồng không thèm ngó ngàng đến vợ. Muốn được chồng ôm, được chồng kể chuyện, được nghe chồng thủ thỉ lời yêu cũng không có. Vợ chán nản vô cùng. Chồng có biết không, cáinhà này không phải cái nhà trọ, mong chồng hãy xem lại bản thân mình. Chồng có yêu vợ không, có thật lòng quan tâm đến vợ không? Nếu có thì chồng phải sợ những tối vợ ở một mình chứ…

Từ ngày mang bầu, chồng bảo phải kiếm tiền nhiều cho vợ con. Rồi chồng lao vào làm việc tối ngày, khiến vợ cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Vợ buồn vì chồng, tiền thì có, nhưng tình cảm thì không. Chồng vẫn gọi điện hỏi thăm vợ suốt nhưng mà kiếm cớ ‘tối nay mà không đi nhậu thì sếp trù cho chết, hạ lương thì chết, không được, vợ chịu khó ăn một mình nhé’. Cái câu ấy của chồng vợ đã nghe cả trăm lần rồi, chán nản lắm rồi…

Chồng coi nhà mình như nhà trọ còn vợ giống như người giúp việc vậy, tháng trả lương đều. Chồng về nhà thì chào đón chồng, giặt đồ cho chồng, xách đồ cho chồng rồi nấu ăn cho chồng. Hôm rồi, vợ thuê một cô giúp việc, về nhà giúp vợ làm toàn bộ việc trong nhà. Cô ấy cũng chủ động cơm nước nếu chồng có về nhà ăn. Cô ấy sẽ nấu cơm cho vợ mỗi tối nếu chồng không về nhà, may ra cô ấy còn ăn cơm cùng vợ. Chồng bảo vợ nhà không có việc gì thuê giúp việc làm gì, vợ bực, chỉ bảo ‘có tiền thì cứ thuê người giúp việc, việc ít vợ làm được nhưng quan trọng là cho vui cửa vui nhà. Vợ không muốn sống một mình mãi’.

Cảnh này làm vợ chán lắm rồi. Chồng ơi, nếu anh thật sự yêu em, mong anh hãy hiểu. Tiền quan trọng, công việc cũng quan trọng nhưng mà vợ còn quan trọng hơn chồng ạ. Mong anh nghĩ lại, nếu không, em thật sự không biết mình còn chịu được đến bao giờ… Nhà này không phải là nhà trọ cho anh.

Vợ chồng sống với nhau cần nhất là tình yêu, sự quan tâm, chia sẻ. Nếu anh cứ mãi sống thế này, em khác gì người cô đơn một mình, anh có nghĩ cho em không? Hay là anh đang có người con gái khác?

 



About the author

160